VỢ CHỒNG GIÁO VIÊN GIÚP CON BỊ BẠI NÃO VƯỢT QUA SỐ PHẬN

VỢ CHỒNG GIÁO VIÊN GIÚP CON BỊ BẠI NÃO VƯỢT QUA SỐ PHẬN

 

Anh Công Luân và chị Kim Ngọc là giáo viên của hai bộ môn kỹ thuật điện và tin học. Vợ chồng anh chị vốn đã rất hạnh phúc khi có sự xuất hiện của cháu Phúc.

Nhưng hạnh phúc ấy chẳng thể kéo dài được bao lâu, thì hung tin đã ập đến với gia đình anh chị. Bé Phúc khi vừa tròn 6 tháng tuổi mặc dù ánh mắt con rất lanh lợi, nhưng con chẳng nào ngồi dậy được. Gia đình lo lắng nên đã đưa con đi khám thì được bác sĩ kết luận con bị bại não.



Mọi cảnh tượng trước mắt như sụp đổ hoàn toàn. Chị Ngọc cầm kết quả trong tay và không dám tin rằng đó là sự thật. Tại sao mọi thứ là xảy đến như vậy? Tại sao căn bệnh quái ác này lại đeo bám con mình? Hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi liên tiếp hiện lên trong đầu chị. Cảm giác tuyệt vọng, đau khổ dằn xé hết tâm can của một bà mẹ.

Nuốt hết nước mắt vào sâu tận trong đáy lòng. Gia đình anh chị đã cố kìm nén cảm xúc và tự an ủi nhau với niềm hy vọng lớn lao rằng, mai sau con sẽ hồi phục. Không phải năm 1 tuổi thì sẽ là năm 2, 3 thậm chí là 5 tuổi cũng được, miễn là con vẫn khoẻ mạnh và ở bên cạnh ba mẹ. 

Cứ như vậy, 3 năm dài đằng đẵng đã trôi qua, dù cho vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật đau lòng ấy, nhưng anh chị luôn cố gắng dành mọi điều tốt đẹp nhất cho con và cho cả gia đình mình. Chị Ngọc nghẹn ngào chia sẻ: "Tôi dần nhận ra rằng, người phụ nữ là linh hồn của gia đình. Nếu bản thân cứ buồn cứ khóc mãi thì chồng con cũng đâu thể vui vẻ hơn được, và cũng không có động lực để tiếp tục chiến đấu. Vì vậy, tôi bắt đầu tự tạo năng lượng tích cực cho gia đình". Thời gian rảnh cuối tuần anh chị luôn dành để đưa con đi chơi.

Ngoài căn bệnh bại não, bé Phúc còn liên tục bị các bệnh vặt, đến việc ăn uống cũng trở nên khó khăn hơn. Có thể nói, từ năm cháu 6 tháng tuổi đến năm 6 tuổi, bệnh viện gần như là ngôi nhà thứ 2 của gia đình anh chị. Chồng đi dạy thì vợ ở bệnh viện chăm con, hai anh chị cứ thế mà nương tựa vào nhau.  

Năm bé Phúc 6 tuổi, cả nhà đã gom hết tiền của dành dụm  bấy lâu đưa con ra Hà Nội điều trị, với hy vọng phục hồi được phần nào sức khoẻ của con. Điều trị suốt 10 ngày tại bệnh viện khiến Phúc kiệt, sức gia đình lo con chịu đựng không nổi nên đã đưa con về nhà.

Sau 3 ngày về nhà, kỳ tích cuối cùng cũng đã đến với gia đình anh chị. Cháu Phúc đã đánh dòng chữ: " Mẹ ơi, Hà Nội có hội nghị APEC " rất rõ ràng trên máy tính. Với tình trạng sức khoẻ của cháu, chị Ngọc chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ dạy con học chữ. Vậy mà Phúc đã có thể tự mình biết hết được mọi thứ như một phép màu kỳ diệu.

Năm Phúc 21 tuổi em đã có thể tự mày mò máy tính và em còn học rất giỏi Tiếng Anh. Không những vậy, em đã đạt được giải bài viết ấn tượng nhất trong cuộc thi viết truyện Doremon.

 

Cuộc sống sẽ không bao giờ dập tắt được hết tất cả niềm hy vọng của chúng ta. Chỉ cần ta biết nỗ lực cố gắng và chia sẻ mọi khó khăn cùng nhau, thì điều kỳ diệu sẽ xuất hiện vào một ngày nào đó không xa.